Vừa gặp chúng tôi ở sân Bệnh viện tâm thần TP.Bắc Giang, chị Nguyễn Thị Hiền (SN 1985) òa lên khóc nức nở: “Các anh ơi, cũng là cha mà sao lại có người ác như vậy. Người ta bảo “hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con” vậy mà cả một năm trời cháu bị cha đẻ và mẹ kế bạo hành đánh bằng xích chó, rồi xích chân cả đêm bắt quỳ dưới bếp không cho ăn uống. Khắp cơ thể lúc nào cũng bầm dập, thâm tím”.

nguoi-dan-ba-dau-don-tot-cung-khi-biet-dua-con-bi-bo-va-me-ke-bao-hanh-ca-nam-troi

Cháu Khánh đang cùng mẹ ở bệnh viện tâm thần tỉnh.

Hồng nhan bạc mệnh

Về thôn Lim, xã Giáp Sơn, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, đi đâu cũng nghe người dân bàn tán và tỏ rõ thái độ phẫn nộ người bố đẻ cùng mẹ kế liên tục bạo hành cháu bé 9 tuổi cả năm trời. Sau một lúc, chị Hiền mới giữ được bình tĩnh nhưng câu nói vẫn đầy uất nghẹn: “Con em mà có mệnh hệ gì thì em ân hận lắm. Giờ mẹ con em không biết phải làm sao?”. Cháu Khánh thấy người lại sợ hãi nép vào bên mẹ, nói một cách vô thức: “Mẹ ơi, các chú ấy đến bắt con về với bố phải không, con không về đâu, con sợ bị đánh lắm!”.

Câu nói của đứa trẻ như cứa vào tâm can của những người đi qua. Họ dừng lại tỏ rõ sự bất bình, căm phẫn, nhất là khi nghe chị Hiền kể lại toàn bộ câu chuyện về cuộc đời bất hạnh của chị và cậu con trai bé nhỏ đã trải qua.

Theo lời kể của chị Hiền, chị kết hôn năm 2006, khi mới vừa 19 – cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới. Dù có nhan sắc và được nhiều thanh niên trong làng say đắm, nhưng chị lại gật đầu đồng ý với Ngô Văn Q, hơn mình 5 tuổi, làm nghề lái xe. “Có lẽ ngày đó tôi chỉ nghĩ lấy chồng có công việc tốt, sau vợ con cũng có phận nhờ, thế nên tôi tặc lưỡi quyết định. Không ngờ đó là sai lầm mà sau này tôi phải đánh đổi cả cuộc đời mình”, chị Hiền tâm sự.

Ngày đó, chỉ thấy tính tình của Q lầm lì, ít nói, chứ chị không biết rằng Q là một người đàn ông cục cằn, thô lỗ. Cũng ngay trong năm đó, chị sinh cháu Lưu Gia Khánh, cuộc sống gia đình ngay từ ban đầu đã báo hiệu một cuộc hôn nhân đầy nước mắt.

Chỉ trong thời gian ngắn, chị Hiền liên tục bị chồng đánh đập không thương tiếc, có lần chị còn bị chồng đổ nhớt lên đầu, lấy thớt dao ra chặt tóc. Không thể chịu đựng, năm 2011, chị làm đơn ly hôn. Nhưng rồi, nghe nhiều người khuyên nhủ, chị lại bỏ qua lỗi lầm của chồng, quay về nuôi con. Đến năm 2012, chị sinh tiếp bé gái thứ 2. Những tưởng cuộc sống gia đình sẽ thay đổi khi có đủ trai, đủ gái. Tuy vậy, người chồng vẫn đánh đập tàn nhẫn chị. Không thể chịu đựng hơn, năm 2013, chị làm đơn ly dị, tòa xử mỗi người nuôi một đứa. Chị nuôi cô con gái mới hơn một tuổi còn chồng nuôi cậu con trai lớn – chính là cháu Khánh.

Khi tòa xử ly hôn, chị Hiền không được nhận bất cứ thứ gì, ngày đi lấy chồng mang những gì thì ngày bước chân ra khỏi nhà chồng chị mang theo thứ đó, cùng với cô con gái chưa đầy một tuổi. Cũng may bạn bè thương cảm hai mẹ con không nơi bấu víu nên đã cho ở nhờ và tạo việc làm bằng việc phụ bán quần áo ở TP.Bắc Giang.

Nói về việc cậu con trai lớn bị bố và mẹ kế đánh đập mà nước mắt chị tuôn chảy: “Các anh ạ, trên người cháu không có chỗ nào lành lặn, mà không chỉ lần này, có lần cháu kể là bị bố đánh rồi bóp cổ nói, nếu mày kể với ai, tao giết. Cách đây một năm, khi về thăm, tôi đã thấy cháu bị thương tích bầm tím, nhưng khi nói chuyện với chồng thì anh ấy nói: “Con tôi, tôi thích làm gì tôi làm, tôi cho sống được sống, không cho sống cũng phải chịu”, nên tôi không thể làm gì được cho con”.

Cuộc đời không lối thoát

Rồi chị kéo áo con lên cho mọi người xem. Đúng là toàn thân cháu Khánh không chỗ nào là không bầm tím, có chỗ vết thương rách hở. Được mẹ xoa dầu, đến nay các vết thương đã bớt bầm tím hơn. Sau khi khám và kiểm tra tại bệnh viện đa khoa tỉnh, các bác sĩ đã khuyên chị đưa con sang bệnh viện tâm thần bởi cháu có những biểu hiện bất bình thường.

Các bác sĩ bệnh viện tâm thần đã yêu cầu chị để cháu ở lại để theo dõi. “Các anh ạ, tôi mới đón cháu lên được 2 hôm nay. Đêm nào, cháu cũng giật mình la hét rồi ôm đầu van xin bố, van xin mẹ đừng đánh con. Cả đêm liên tục như vậy hàng chục lần, nhìn con mà tôi như cắt từng khúc ruột”, chị nói. Cứ nhìn thấy người lạ là cháu sợ hãi, đến cả những đứa trẻ nhỏ hơn cháu cũng sợ. Điều cháu sợ nhất là bị bố cho người bắt đưa về… Có thể sau thời gian dài bị bạo hành liên tục, cháu Khánh đã bị sang chấn tâm lý nặng nề cần được điều trị và chữa chạy.

Sau khi được mẹ động viên, vỗ về, an ủi, cháu Khánh đã kể với chúng tôi việc bị bố và mẹ kế đánh đập: “Bố trói cháu bằng dây điện, dùng cả đoạn cây to đánh, rồi xích cháu vào bình ga. Có đêm bắt cháu quỳ, cháu đói quá. Lúc bố mẹ ngủ, cháu tìm cơm ăn bị bố bắt lại đánh tiếp, bắt quỳ tới sáng”. Thấy cháu Khánh vừa kể vừa sợ hãi, nên chúng tôi đề nghị mẹ cháu thôi, không bắt cháu nhớ lại những ký ức hãi hùng đó nữa.

Một nhân chứng đã cung cấp cho chúng tôi đoạn clip ngắn ghi lại đoạn đối thoại giữa chị Hiền và người vợ kế của chồng sau khi phát hiện những vết thương thâm tím trên khắp cơ thể cháu. Người vợ kế Đỗ Thị Th bình thản trả lời: “Không phải là con chung, thế nên là em cảm thấy thế nào hợp lý với con em thì em làm… Hôm qua chị nói thẳng với nó, mày là con chó tao thịt tao ăn từ lâu rồi, nhưng mày là con người thôi tao cố nuôi mày. Chị nói thẳng, chị ác mồm ác khẩu thật đấy…”.

Qua tìm hiểu, ngôi nhà mà cháu Gia Khánh bị bạo hành suốt thời gian dài nằm ngay sát mặt đường quốc lộ 31 và đầu khu chợ Lim. Chủ nhân của ngôi nhà này là Ngô Văn Q (SN 1981), trú tại địa chỉ nêu trên. Người vợ kế là Đỗ Thị Th (SN 1980). Q làm nghề lái xe còn người mẹ kế bán hàng mã tại nhà. Hầu hết những người hàng xóm và người sống quanh khu vực chợ Lim đều khẳng định, có chuyện cháu Khánh bị bố và dì ghẻ đánh đập…, nhưng thường đóng cửa trong nhà nên không được tận mắt chứng kiến.

Trao đổi với ông Vi Văn Tư – Chủ tịch UBND xã Giáp Sơn – về vụ việc này, ông Tư cho biết: “Chị Hiền – mẹ cháu Khánh – không hề báo cáo việc cháu bị bạo hành bằng miệng hay văn bản”. Trong khi chị Hiền khẳng định, đã báo cáo và có cả văn bản gửi chính quyền địa phương. Qua cầu trả lời từ phía người đứng đầu xã Giáp Sơn, dư luận đặt ra nghi vấn, có hay không sự thờ ơ và thiếu trách nhiệm của chính quyền địa phương với việc cháu Khánh bị bạo hành trong cả năm trời.

Cho dù gì đi nữa, chị Hiền sẽ làm đơn để được nuôi cháu Gia Khánh, thế nhưng hoàn cảnh chị cũng vô cùng bi đát, không nơi ăn chốn ở. Công việc hiện tại cũng chỉ đảm bảo cuộc sống của hai mẹ con, giờ thêm cháu Khánh lại bệnh tật, ốm đau, không biết rồi đây cuộc đời mẹ con chị sẽ đi về đâu.

Xem thêm >>> Hà Nội: Chợ Phùng Khoang bốc cháy, 4 người bị bỏng nặng