Băng cướp khét tiếng đất Cảng: Sát hại 5 công an

Hắn đã sử dụng nhuần nhuyễn những kỹ năng của lính đặc công để ăn cắp vũ khí, vượt ngục và sát hại lực lượng công an.

Nhắc đến giang hồ, người dân cả nước nghĩ ngay đến đất Hải Phòng, nơi sản sinh ra những tướng cướp, băng cướp khét tiếng. Nhưng nhắc đến giang hồ Hải Phòng, thì những cán bộ chiến sĩ từng tham gia bắt cướp, triệt phá các ổ nhóm giang hồ đất Cảng đều lắc đầu ngán ngẩm băng cướp của Phạm Văn Động – Cùng đồng bọn từng là chiến sĩ trinh sát đặc công tham gia chiến đấu kháng chiến chống xâm lược.
Băng cướp tàn bạo nhất Hải Phòng: Xả súng giết 5 công an

Trong lịch sử tội ác ở Hải Phòng, băng cướp Phạm Văn Động gây ra nhiều mất mát đau thương nhất cho ngành công an. Ngoài việc chúng cướp bóc, giết người không ghê tay, thì chúng đã cướp đi mạng sống cùng lúc 5 chiến sĩ công an.

Thượng tá Nguyễn Trọng Lộ, nguyên Phó phòng Cảnh sát hình sự, Đội trưởng H88 huyền thoại, người từng chỉ đạo và tham gia phá hàng chục ổ nhóm tội phạm, giang hồ khét tiếng như Tuyến “lợn”, Phương “tế”, Cẩm “thi”, Nhật “xoăn”, Cu Nên, Dung “hà”, Lâm “già”… cũng phải rùng mình khi kể về hành trình tiêu diệt băng nhóm của Phạm Văn Động.

Kẻ cầm đầu toán cướp rạch giời rơi xuống ấy là Phạm Văn Động, con thứ 7 trong gia đình có tới 11 người con. Cha Phạm Văn Động quê ở Yên Hưng (Quảng Ninh), bên kia sông Bạch Đằng. Mẹ là người thôn Kinh Triều.

Khi đó, Kinh Triều vườn ruộng mênh mông, bãi sông cá mú, cuộc sống mưu sinh dễ dàng hơn, nên cha Động ở rể. Cặp vợ chồng nông dân này tính tình thuần phác, chỉ biết làm lụng, nuôi con, nhưng có dựng mồ sống dậy, cũng chẳng thể tin rằng, mấy đứa con của mình lại ngỗ ngược đến vậy.

Sinh ra và lớn lên vào thời chiến, lớn lên, Phạm Văn Động cũng tiếp nối truyền thống cha ông, xóm làng vào Nam đánh giặc. Chàng trai mới lớn ấy vác súng vào Nam với ước vọng trả thù cho người anh cả, đã ngã xuống vì giặc.

Ông Đỗ Văn Nhật, nguyên chủ tịch xã Thủy Triều, kể chuyện về nhóm cướp Phạm Văn Động

Ông Đỗ Văn Nhật, nguyên chủ tịch xã Thủy Triều, kể chuyện về nhóm cướp Phạm Văn Động

Ông Đỗ Văn Nhật, nguyên chủ tịch xã Thủy Triều, buồn rầu bảo: “Anh cả của Phạm Văn Động là một liệt sĩ chống Mỹ. Gia đình ấy cũng là gia đình có công với cách mạng, nhưng tội ác của mấy anh em Phạm Văn Động đã che mờ tất cả”.

Theo ông Nhật, sinh ra ở vùng sông nước, mới chập chững biết đi đã bơi lội bì bõm trên sông Bạch Đằng, rất thành thạo lặn ngụp, nên Phạm Văn Động được đào tạo thành lính đặc công.

Lẽ ra, lính đặc công Phạm Văn Động sẽ có nhiều đóng góp cho Tổ quốc, nếu như bản tính du côn của y không trỗi dậy. Mặc dù được đào tạo bài bản, nhưng gã không đem tài năng của mình phục vụ việc đánh giặc, mà toàn sử dụng để gây lộn với đồng đội, rồi trộm cắp.

Giỏi võ, lại sẵn tính côn đồ, khi về làng, Phạm Văn Động trở thành một thanh niên bất trị. Gã giao du với nhóm côn đồ trong vùng, kết bè, kết đảng, rồi tham gia cướp bóc.

Nhóm cướp của chúng gồm 4 anh em Phạm Văn Động, Phạm Văn Đông, Phạm Văn Hoạt, Phạm Văn Bi, cùng một tên nữa là Phạm Văn Tú, anh em họ trong nhà. Tổng cộng là 5 tên, đều thuộc hàng đầu trộm đuôi cướp.

Phạm Văn Hoạt là anh trai của Động, con thứ 6 trong gia đình. Mặc dù Phạm Văn Hoạt là nhân vật ít được nhắc đến trong băng cướp này, nhưng thực ra, Hoạt là một tên cướp có thành tích bất hảo hơn cả Động.

Người dân ở làng Kinh Triều cũng ít biết đến hắn, ngoài việc thấy hắn là kẻ ăn trắng mặc trơn, lười lao động.

Ngày Phạm Văn Động vào quân ngũ, thì Hoạt làm mưa làm gió khắp vùng Thủy Nguyên và thành phố Hải Phòng.

Hoạt có dáng người mảnh khảnh, thường mặc bộ đồ rộng thùng thình, trông phất phơ trước gió, khuôn mặt cũng thư sinh, thế nhưng, khi cầm kiếm, thì ra tay lạnh lùng, tàn khốc.

Theo một cán bộ công an trong Đội hình sự H88, thì thập niên 70 thế kỷ trước, nhắc đến Tiến Khứa, giới giang hồ Hải Phòng đều phải sợ hãi. Người dân Hải Phòng cũng không biết gì về lai lịch tên này, chỉ biết rằng hắn là kẻ thường giết trước cướp sau.

Mãi sau này, khi thanh toán xong băng cướp Phạm Văn Động, người dân vùng Thủy Nguyên mới biết Tiến Khứa chính là Phạm Văn Hoạt. Vì sao hắn lấy biệt danh lạ đó, thì chưa có lời giải.

Phạm Văn Bi là người anh thứ hai, kế sau người anh liệt sĩ. Tên này cũng là kẻ cướp bóc vang trời đất cảng.

Khi Phạm Văn Động bị thải hồi, Động chưa gia nhập toán cướp của mấy người anh. Thế nhưng, sau khi xộ khám, rồi trốn trại, Động mới nhập bọn cùng đàn anh của mình, để trốn tránh sự truy lùng của công an, bảo vệ lẫn nhau.

Lãnh đạo xã Kinh Triều hồi tham gia truy bắt băng cướp "ngũ hổ rặng ổi"

Lãnh đạo xã Kinh Triều hồi tham gia truy bắt băng cướp “ngũ hổ rặng ổi”

5 tên đầu trộm đuôi cướp hàng đầu đất cảng tụ họp với nhau, tha hồ vẫy vùng, coi càn khôn chẳng ra gì. Số má thì vang danh đất cảng, nhưng hỗn danh thì chưa có.

Ở đầu làng Thủy Triều có rặng ổi hoang, là nơi gắn với tuổi thơ của chúng, nơi chúng leo trèo lúc còn nhỏ, nên chúng bàn bạc rồi quyết định đặt tên cho băng cướp của mình cái biệt danh khá lạ, nửa Hán, nửa Việt, đó là “ngũ hổ rặng ổi”.

Theo các cán bộ xã thời bấy giờ, thì khi đó khắp vùng Thủy Nguyên nổi lên phong trào vượt biên trái phép sang Hồng Kông và các nước châu Âu. Anh em Phạm Văn Động lúc đầu cũng mang khát vọng đó. Để vượt biên được, thì phải có tiền. Chính vì thế, chúng lập băng nhóm để đi cướp.

Thế nhưng, việc cướp bóc ở trong nước kiếm tiền dễ dàng hơn, chúng lại như chúa tể cả một vùng, tự coi mình như hảo hán Lương Sơn Bạc, nên chúng cũng quên luôn việc vượt biên.

Thời kỳ đó, đất nước mới hòa bình, chính quyền còn non trẻ, nên toán cướp “ngũ hổ rặng ổi” thực sự là bọn giặc cỏ gây bất an lớn cho xã hội.

Thượng tá Nguyễn Trọng Lộ, nguyên Đội trưởng Đội H88, Công an TP. Hải Phòng, kể về băng cướp ngũ hổ rặng ổi

Thượng tá Nguyễn Trọng Lộ, nguyên Đội trưởng Đội H88, Công an TP. Hải Phòng, kể về băng cướp “ngũ hổ rặng ổi”

Theo Thượng tá Lộ, băng nhóm Phạm Văn Động như những ác thú sông nước, tha hồ tự tung tự tác. Chúng nhiều vũ khí nóng trong tay, lại sẵn bản tính hung ác, nên coi trời bằng vung.

Phạm Văn Động được đào tạo trong quân ngũ, thành lính đặc công và sử dụng kỹ năng đó vào việc trấn cướp, giết người, thì bản thân những kỹ năng đó đã là một thứ vũ khí vô cùng lợi hại. Hắn đã sử dụng nhuần nhuyễn những kỹ năng đó để… ăn cắp vũ khí của Nhà nước, vượt ngục và sát hại lực lượng công an.

Ngày đó, chiến tranh mới kết thúc, vũ khí, khí tài được tập kết ở nhiều điểm dọc bờ biển Hải Phòng, Quảng Ninh. Những kho vũ khí này luôn sẵn sàng chi viện cho miền Nam và phía Bắc khi hữu sự. Các kho vũ khí luôn được đảm bảo bí mật, canh giác cẩn thận.

Phạm Văn Động đã cùng các “chiến hữu” đột nhập một kho quân khí ở một hòn đảo ngoài Quảng Ninh và ăn cắp được vô số súng ống, lựu đạn, mìn sát thương.

Ngày đó, thông tin này rất nhạy cảm, không được công khai rộng rãi, nên chẳng ai biết băng cướp của Phạm Văn Động thó được bao nhiêu vũ khí, chỉ biết rằng, tên nào tên nấy súng ống kè kè bên mình, lựu đạn đeo bên lưng lủng liểng, và sẵn sàng nhả đạn cả băng không tiếc.

Tàu bè qua lại sông Cấm, sông Bạch Đằng mà không dừng lại theo hiệu lệnh, chúng nhả đạn thủng lỗ chỗ mạn tàu, và không tiếc tay “tặng” cho vài quả lựu đạn.

Sau này, khi băng cướp “ngũ hổ rặng ổi” bị tiêu diệt, người dân đào bới, cuốc đất còn moi được cả ổ súng ống đạn dược chôn dưới lòng đất. Bọn chúng chôn vũ khí nóng khắp làng, cất giấu nhiều nơi ở “đại bản doanh” ngoài xã Lập Lễ, khi nào cần đến thì bới lên dùng.

Một tên giang hồ đất Cảng.

Một tên giang hồ đất Cảng.

Ông Đỗ Văn Nhật, nguyên Chủ tịch UBND xã Thủy Triều cho biết: “Ngày đó lẽ ra đã có mấy chục cán bộ, công an, dân quân thiệt mạng trước họng súng của băng cướp Phạm Văn Động, nếu như mọi người… tóm được hắn”.

Chẳng là, hồi đó, Phạm Văn Đông, em trai của Động, còn chưa tham gia băng cướp và đã có mấy lần anh em bắt nhầm. Sở dĩ bắt nhầm là vì Đông giống hệt Động.

Tối đó, nhận được tin báo băng cướp Phạm Văn Động về làng, nên các lực lượng được huy động tổng lực vây bắt chúng. Vòng vây khép chặt ngoài cánh đồng thì tóm được Đông.

Mọi người tưởng đã tóm được Động, nên kéo nhau lộ mặt hết. Tuy nhiên, lúc này mới phát hiện ra đó là Đông, em ruột của Động, kém Động có 1 tuổi và giống nhau y đúc.

Khi đó, Đông chưa tham gia băng cướp, nên phải thả Đông ra, rồi kéo nhau ra chiếc xe ô tô giấu ở rặng tre rậm rạp đầu làng, trở về thành phố.

Sau này, khi tiêu diệt được nhóm “ngũ hổ rặng ổi”, một tên đàn em của chúng khai rằng, khi lực lượng công an, dân quân tập kích, bao vây làng, bọn chúng đã nắm được tin, và bố trí lực lượng đối phó.

Làng Kinh Triều, quê hương của băng cướp ngũ hổ rặng ổi

Làng Kinh Triều, quê hương của băng cướp “ngũ hổ rặng ổi”

Nếu lực lượng này vây ráp và tóm được đại ca, thì bọn chúng sẽ xả đạn tiêu diệt toàn bộ lực lượng công an, dân quân để giải cứu. Khi lực lượng này vào làng, bọn chúng đã ém quân ở nhiều địa điểm. Mấy tay súng cừ khôi, cùng với cả đống lựu đạn đã được bố trí sẵn bên chiếc ô tô giấu ở bụi tre, sẵn sàng nhả đạn, quăng mìn nếu đại ca bị bắt.

Mặc dù hành tung của chúng như những bóng ma, song trong một lần tổ chức cướp bên Quảng Ninh, chúng đã bị rơi vào ổ phục kích của công an Quảng Ninh và bị tóm gọn.

Ngày đó, cơ sở vật chất tạm bợ, các trại giam không chắc chắn như bây giờ, nên với kỹ năng lính đặc công, Phạm Văn Động đã tổ chức vượt ngục, đào tẩu một cách dễ dàng.

Trước khi thoát khỏi trại giam, bọn chúng còn liều lĩnh đột nhập phòng làm việc của giám thị ăn cắp mấy khẩu súng, cướp một con thuyền rồi tẩu thoát bằng đường biển, vòng vào sông Bạch Đằng, về đại bản doanh.

Khi chúng về đến bãi sú vẹt cửa sông Bạch Đằng, thì lực lượng công an Quảng Ninh trên chiếc thuyền máy đuổi kịp. Tiếng loa gọi hàng chưa kịp dứt, thì chúng nhả đạn tung tóe mặt sông. Lực lượng công an buộc phải nổ súng tiêu diệt chúng.

Tiếng súng chiu chíu, tiếng thuyền máy nổ vang trời khuấy động cả một vùng sông nước. Trận đấu súng trên sông diễn ra khá lâu. Hai bên đều rú ga chạy thuyền thật nhanh, nhưng vẫn giữ khoảng cách để tránh tầm đạn.

Công an Hải Phòng bàn phương án tác chiến

Công an Hải Phòng bàn phương án tác chiến

Biết rằng nếu đấu súng lâu ở mặt sông, lực lượng hỗ trợ đến kịp, khó giữ được tính mạng, nên Phạm Văn Động sử dụng kỹ năng của lính đặc công, trốn vào rừng sú vẹt.

Lực lượng công an đánh thuyền vào rừng sú, quần thảo trong đó một lát, thì lại thấy chúng đánh thuyền ra phía ngoài sông. Chúng cố tình chạy thuyền chậm lại, rồi nhảy ra khỏi thuyền, kéo thuyền lật úp.

Lực lượng công an thấy thuyền lật úp, nghĩ rằng chúng đã bị trúng đạn, chết chìm cả, nên tiến lại gần. Thận trọng trước mưu mẹo của chúng, nên mấy đồng chí công an đã giữ khoảng cách nhất định, rồi nhả đạn liên tục vào thuyền, khiến chiếc thuyền nát bươm, chìm lập lờ trong dòng nước đục ngầu.

Tin rằng chúng đã chết, nên anh em cho thuyền tiến lại gần. Tuy nhiên, không thấy có máu me, cũng không thấy cái xác nào. Khi anh em còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thì một loạt tiếng súng vang lên từ bụi sú gần đó. Cả 5 đồng chí công an đã dũng cảm ngã xuống.

Tên Phạm Văn Động đã nghĩ ra kế hiểm, đó tự làm thuyền lật úp, rồi cả bọn lặn vào bụi sú vẹt gần đó, trát bùi đất lên mặt để ngụy trang dưới lớp rễ cây, bùn lầy. Khi lực lượng công an rơi vào tầm ngắm, thì chúng nhả đạn giết hại.

Nguồn: